Chém gió giả nghèo với họ hàng
Danh sách Chương
Hai mươi năm trước, bố tôi uống say rồi lỡ miệng khoe rằng nuôi gà một năm kiếm được hai trăm nghìn tệ. Không lâu sau, toàn bộ gà trong trang trại đều bị đầu độc chết sạch.
Sau này bố tôi mua một căn nhà ở Bắc Kinh với giá tám mươi triệu tệ, trả một lần, nhưng ở quê không nói với ai, ngay cả ông bà nội cũng không biết.
Giờ đây bố tôi đã là tổng giám đốc của một tập đoàn trị giá hàng trăm triệu. Nhưng mỗi lần về quê ăn Tết hay lễ lạt, ông đều bắt tôi và mẹ cùng ông “giả nghèo”.
Trong bữa cơm tất niên, tôi quấn áo bông dày, đi dép bông, hai tay đút túi.
Bắt đầu “sự nghiệp chém gió” gia truyền.
Không ngờ diễn hơi quá...
Tôi lại gặp người quen.
Tôi: “Tổng giám đốc Cố?”
Anh: “Tổng giám đốc Thẩm?”
Sau đó, hai chúng tôi đồng loạt bịt miệng đối phương lại.
